Gọi Bình Định là mảnh đất của văn chương, thi ca. Vì nơi đây không chỉ sản sinh, nuôi dưỡng những tâm hồn thơ, những nhà thơ lớn trong nền văn học. Mà ở đây, dường như thơ ca đã ngấm vào máu thịt, từ những người học cao hiểu rộng cho đến những người nông dân chân lấm tay bùn. Làm nên một bản sắc riêng Bình Định trong bầu trời thơ ca Việt Nam. Và dưới đây BinhDinhtoplist sẽ giới thiệu cho bạn 10 bài thơ về Bình Định hay nhất. Cùng dõi theo nhé!
Bình Định tình quê
Có một dòng sông khơi nguồn từ An Lão
Mang nước vào tưới khắp đất quê hương
Cho lúa xanh màu cho tốt ruộng nương
Cho những con đường vươn tới những miền xa.
Bình Định ơi thương em mùa nắng hạ
Thương ngày đông qua mưa sa lạnh cơn gió
Thương em tan trường mùa thi hoa phượng đỏ
Thương những câu hò đêm sáng trăng miền Trung.
Thương lắm Hầm Hô núi non điệp trùng
Đời đời Tây Sơn oai hùng còn vang mãi
Về với Vân Canh ngày thơ ta tìm lại
Thơm ngát trên ngàn cây trái những mùa đông.
Nhơn Lý chiều nay đắm say khung trời hồng
Hòa cùng non sông ta vươn rồng Châu Á
Du khách xa gần về đây vui miền hạ
Đôi má em hồng xinh quá ơi là xinh.
Về Quy Nhơn lời thơ mang đậm tình
Như đôi mình cùng nhau xây duyên thắm
Lời quê hương nghe sao mà thương lắm
Ai hát bên thêm say đắm cả lòng anh.
Tác giả: Nguyễn An Đệ
Về Bình Định
Khi anh là thành quách cũ
Em có là cỏ hoang
Tháng năm rêu phủ
Vọng nhớ nụ cười ngày xưa
Dạt dào sóng biển.
Trầm mặc những Cánh Tiên
Ngàn năm mơ bay bổng
Đêm lẻ loi mong được đến bên anh
Tháp Đôi theo người trông ngóng.
Gió từng đi hoang
Lòng anh về miền cũ
Thương Hàn Mặc Tử
Mải mê bán trăng vàng
Em một ngày về Ghềnh Ráng
Cổ kính niềm yêu dạt bến bờ anh.
Tác giả Nguyễn Đình Xuân
Trời hỡi, Bình Định
Buổi hoàng hôn đang khi lòng chới với
Phút mơ màng nhớ quá người yêu xưa
Ngày biệt ly, trời đất kịp giao mùa
Và tình em sao chưa chi đã cạn.
Trời Bình Định tiếng hờn như ai oán
Biển Quy Nhơn máu nhuộm đỏ cõi lòng
Đất Phù Cát qua từng chiều nhớ mong
Dòng lệ đổ tiết đông về tê buốt.
Ta muốn bắt hình em đang ẩn hiện
Trong não cân và nét mực quay cuồng
Ta muốn cắn hồn em đầy lỗ miệng
Trong say sưa mùi da thịt tơi bời.
Ôi Bình Định, Bình Định, Bình Định
Qua cơn mê tình ta chết thật rồi
Ôi hỡi trời! Bình Định, Bình Định
Nơi đau thương gọi mãi không nên lời.
Tác giả Hoa Du Kha
Ẩm thực Bình Định
Ai về Bình Định, Quy Nhơn
Nhớ dùng danh mục thực đơn từng vùng.
Chợ Mỹ Cang bánh xèo nổi tiếng
Bánh hỏi ngon cứ ghé Diêu Trì
Mỹ An loại mắm đen sì
Từ trái nhum gọi lạ kỳ mắm nhum.
Tré Bình Định từng chùm bày sẵn
Bánh dây thơm thị trấn Bồng Sơn
Gié bò gia vị lạ hơn
Bún tôm Châu Trúc lừng thơm chốn này.
Bún song thằn từng dây đôi một
Gỏi cá chình sửng sốt lòng ai
Dùng thêm bánh ít lá gai
Nước dừa bánh tráng nhớ hoài miền Trung!
Cua huỳnh đế ngọt từng thớ thịt
Rượu Bàu Đá thỏa thích từng ly
Học trò ăn sáng bánh mì
Có patê chấm mới đi vào trường.
Ai về cũng lắm nhớ thương
Tình người hiếu khách, thực đơn đón chào.
Tác giả Phương Loan
Một thoáng Bình Định
Đêm lạnh vương vương chút tháp Chàm
Hồn xưa bãng lãng tự muôn năm
Nước non thượng đạo mờ sương khói
Vó ngựa Tây Sơn cát bụi lầm.
Chiêm nữ đâu rồi, có phải em
Làm duyên nón ngựa nép bên thềm
Trường thi trống thúc vang mây núi
Sĩ tử có còn gánh bút nghiên.
Sóng nước mang mang gió vĩnh hằng
Nỗi niềm bàng bạc bến Mi Lăng
Sông xưa, đò cũ, không còn khách
Ông lái vuốt râu nằm đợi trăng.
Thơ phú rêu phong nửa phố gầy
Một chung Bầu Đá cũng ngà say
Bàng hoàng nghe khúc Ai tư vãn
Nhuộm trắng chân trời lệ ướt mây.
Viễn khách mơ hồ vọng cõi xưa
Cố nhân trí dũng tự bao giờ
Bàn Thành tứ hữu khua sông nước
Bình Định nghiêng dài một áng thơ!
Tác giả Nguyễn Xuân Tịnh
Thắng cảnh Hầm Hô Bình Định
Hầm Hô thắng cảnh quê tôi
Dừng chân ghé bước ôi chao tuyệt vời
Trời mây xanh ngắt một màu
Hai dòng nước biếc giữa là con đê.
Vào sâu tí nữa mới tường
Thiên nhiên khéo vẽ cảnh tình mộng mơ
Xung quanh bao phủ dãy đồi
Bóng cây rợp lá trữ tình biết bao.
Trong xanh dòng suối rì rào
Ào ào thác nước trút hồi chẳng thôi
Đá kia khéo tạo nên hình
Hòn to hòn nhỏ, hòn nhìn cong cong.
Hòn nhìn lởm chởm như ghềnh
Mênh mông bát ngát cảnh trời nước mây
Phút ngồi ngắm cảnh tiên bồng
Lòng này rạo rực quyết làm bài thơ.
Ghi sâu cảnh đẹp quê mình
Đất trời Bình Định thật nhiều thú vui.
Tác giả Nguyễn Toàn
Bình Định 1947
Mùa trở dạ, vườn tơ chờ trái đỏ
Nắng lên đồi đỉnh tháp đứng chân đê
Đường dây thép chim về khao lúa trổ
Dọc đường dài bụi đỏ phất mui xe.
Buồng phổi mới ngực phồng thân áo xám
Trăng mái đường về hội nghị cơ quan
Ôi Bình Định từ những ngày tháng tám
Bao đứa con xiêu lạc trở làng.
Chiều đại hội ráng lồng trên biểu ngữ
Đời căng buồm vè xứ sở tự do
Đường cách mạng thơm từng trang lịch sử
Trong nhớ thương sông núi bớt mơ hồ.
Chim trắng lượn giàn, lá đang lát ngõ
Mái hoa râm phường phố chục làm duyên
Những hàng xén vừa nhún nha đến chợ
Tin dữ bay về gương lược đổ nghiêng.
Cù lao yến én bồng con chạy tổ
Họng ca nông ừng ực bãi Quy Nhơn
Đường “Mười chín” cầu A dưng gãy đổ
Móm giày đinh đến sục sạo chợ Đồn.
Người băng nẻo tuông qua lòng Bình Định
Rứt quê hương như rứt tóc, rứt da
Cuộc gian khổ đã bắt đầu nặng gánh
Sông lại mong thuyền, tàu lại nhớ ga.
Người treo chiếu trên cành đa rễ phụ
Người dìu cha nơi dịch xá lộ thiên,
Người vắt sữa lau mắt con gái ngủ
Người đứng ngã ba úp mặt xin tiền.
Người khỏa cát tính đoạn đường trụ số
Người ngóng chồng trong bát cháo tàn hơi,
Người thờ thẩn nhìn ánh đèn trong phố
Người lạ lùng trước một quả vông rơi.
Người gối lưới mơ màu xanh nước biển
Người nằm rơm nhớ bụi mía chòi dưa
Người khâu dép tiếc mũi khoan bàn tiện
Người nhẫm tiếng quà rao ngọt đường trưa.
Người ngồi nhắc nhịp đồng hồ quả lắc
Người tưởng chuông, làm dấu hiệu Ba Ngôi,
Người nhớ sách, người nhớ hương, nhớ nhạc
Người nhớ người, người nhớ một làn môi.
Và Bình Định nằm thương em nhớ chị,
Ôm phố phường quấn quýt sắc trời xanh
Một viên sỏi cũng cộm thành ý nghĩ
Sáng trên đường chờ chận bước hôi tanh.
Gò lóc thịt đắp thêm nền chướng ngại
Dứt đốt xương cầu lịm xuống dòng sông
Chim tìm tổ dưới ngôi nhà đổ mái
Chân ngựa còn quyến luyến cỗ xe long.
Tin hoả tốc bạt thếp đèn cửa quán
Lửa mài gươm sáng rực xóm lò rèn,
Mẹ binh sĩ lòng khâu theo túi đạn
Phòng tuyển binh người áo vải chân chen.
Mõ lốc cốc, chó không còn tiếng sủa
Quân lên đường chân đất bước như ru
Quạnh hơi thở trong những nhà đóng cửa
Cha mẹ phà đường, bà chúa tản cư.
Trai Bình Định ôm bom vào Tú Thuỷ,
Ngự đèo Nhong hay canh bãi Vân Sơn
Gái quạt trấu cũng hóa thành dũng sĩ,
Cầu Bà Di đẩy dựng những toa goòng.
Đời co lại từng vắt cơm, nắm muối,
Hơi thở theo hồi kẻng, bóng đôi bồ
Lòng Bình Định như go chèn chi rối,
Dệt lòng tin qua từng gút âu lo.
Tôi sống những ngày thân cò lặn lội
Gánh gạo phá thành, đốt đuốc dời kho
Cùng xứ sở chong ngọn đèn le lói,
Ngày như đêm tiếp mãi lửa căm thù.
Lan can đổ theo vọng lâu ba cửa
Trăng đầu hôm im tựa trụ cờ cao
Vườn gòn rộng như gian phòng góa bụa
Dơi lạc đường về, thành lũy đi đâu!
Hồn tôi trải: Đây lầu chuông xóm đạo
Đây cây me Ty Niết, góc sân banh
Đây từng ụ đất trơ màu hoang đảo
Đem nhớ thương đỡ dậy những tâm tình.
Bài thơ nhỏ gửi qua tay bạn trẻ,
Tôi viết bên bia gãy nắng ngang đầu
Từng nét chữ vùng lên hồn sóng bể
Hải cảng lòng tôi chờ giặc đến chìm tàu.
Chân đi giữa những phố phường trống trải
Xẻng cuốc người về áo lạnh hơi sương
Trong bụi bặm những buổi chiều phá hoại
Tôi ngạc mùi than khói ngất công trường.
Phấn vôi rã đã bay về chín hướng
Rải căm hờn qua bãi thẳm rừng cao
Ôi Bình Định khi thành quan ngã xuống,
Mắt con người thêm rộng nẻo tìm sao.
Tác giả Yến Lan

Sao anh không về thăm Quy Nhơn
Sao anh không về thăm Quy Nhơn anh nhỉ
Ghềnh Ráng chiều lên Hàn Mặc Tử ngâm thơ
Nhạc thùy dương buông tiếng tơ sầu vạn kỷ
Để em buồn mãi thương nhớ vu vơ
Mây hoàng hôn lang thang bên chiều Thị Nại
Hồn Chiêm nương còn rên rỉ với Tháp Chàm
Em nhớ anh! Sao không thấy anh trở lại
Để u buồn người em gái xứ Quy Nhơn
Anh hãy về đây nghe Suối Tiên thổn thức
Em kể anh nghe sự tích chiếc nón Gò Găng
Trên bãi bể mắt nhung em sầu ngơ ngác
Áo trắng nữ sinh lộng lẫy giữa mùa trăng
Anh nhớ về thăm Quy Nhơn anh nhớ nhé
Đường Gia Long vẫn thèm khát dấu chân anh
Những buổi tan trường mình em buồn quạnh quẽ
Anh biết chăng? Em vẫn mộng Đa thành?
Tác giả: Đặng Thị Bích Hường
Ta yêu em, ta yêu Bình Định
Ta yêu em, yêu lắm Bình Định ơi
Yêu câu hát bài chòi từ khi còn để chỏm
Yêu bãi cát dọc dài vươn mình ra biển
Dừa Tam Quan gọi gió đỉnh Cù Mông.
Yêu những chiều quê mây ráng đỏ hồng
Em quảy gánh lúa về lắc lư đôi bím tóc
Yêu con đường làng thời còn đi học
Tà áo dài nghiêng nón trắng Gò Găng.
Ta yêu em từ thời bao cấp khó khăn
Tem phiếu thịt rau ở cửa hàng Tuy Phước
Mùa mưa đến những cánh đồng ngập nước
Mình đợi xuồng qua lại bến sông Kôn.
Ta yêu em từ thuở tâm hồn
Còn trong vắt như nước hồ Núi Một
Vẫn chờ nhau đến ngày mùng năm Tết
Về Tây Sơn xem lễ hội Đống Đa.
Ta yêu em chân chất thật thà
Như người Quy Nhơn yêu thơ Hàn Mặc Tử
Dẫu sóng gió ngoài khơi cuồng điên giận dữ
Tháp Đôi muôn đời in bóng giữa ngàn sao.
Ta yêu em từ mảnh đất vùng cao
Cùng Vĩnh Thạnh, Vân Canh ghé qua An Lão
Mưa tháng tám đổ xô từng cơn bão
Mình lại quay về Phù Mỹ với Hoài Nhơn.
Ta yêu em từ sóng lúa xanh rờn
Vụ Đông Xuân trên cánh đồng Phù Cát
Cánh diều vẫy ngọn gió nồm rượi mát
Dọc triền đê xem đám cưới rước cô dâu.
Ta yêu em từ tiếng trống chầu
Ai thúc giữa sân đình đêm hát bộ
Đến An Nhơn, qua cổng thành xưa cổ
Xem vở tuồng “Sơn Hậu” thật là hay.
Ta yêu em từ ấy đến nay
Đất võ, trời văn quê hương mình đó
Dẫu phía trước còn nhiều gian khó
Hãy vững vàng lên nhé Bình Định ơi!
Tác giả Phan Hòa
Thăm Bình Định quê anh
Em về Bình Định thân thương
Quê người tình đó, chỉ đường nha anh
Bồng Sơn ngát bóng dừa xanh
Tây Sơn đất võ nặng tình bấy lâu.
Ghềnh Ráng trăng chiếu bên lầu
Thi nhân Mặc Tử ôm sầu viễn mơ
Mộng Cầm thả dáng theo thơ
Dương Long tháp cổ, bụi mờ tích xưa.
Yêu anh biết nói sao vừa
Bến My Lăng đó, sớm trưa mặn nồng
Đò chiều tách bến sang sông
Trường thi còn dấu má hồng anh yêu!
Biển Quy Nhơn đón nắng chiều
Viếng mồ thi sĩ hắt hiu tình buồn
Cùng về Hầm Hô tắm tiên
Bên nhau trút hết ưu phiền nhé anh.
Quê người thương mãi ngát xanh
Đồ Bàn thuở ấy, cổng thành còn đây
Nụ hôn làm em thấm say
Về thăm Bình Định, những ngày đang yêu.
Tác giả Mộng Cầm
Anh nói với em
Anh nói với em về Bình Định
Đất anh hùng áo vải Quang Trung
Mùa xuân mới trên đường đổi mới
Vạn tấm lòng hướng về Nhơn Hội
Kỳ vọng nhiều lứa tuổi đôi mươi
Cửa Đông Bình Định sáng góc trời
Ngàn xưa hỡi rạng ngời ngàn sau.
Anh nói với em về Bình Định
Rừng dừa xanh quật khởi anh hùng
Trong kháng chiến núi rừng vây giặc
Hồng Lĩnh ơi, chi bộ đầu tiên
Bao liệt sĩ, anh hùng đã mất
Những nghĩa trang nối dài nước mắt
Cho hôm nay, nhìn lại tự hào!
Anh nói với em về Bình Định
Đất thơ ca, văn vật hoàng thành
Điệu bài chòi, hát bộ chân quê
Sao lắng đọng mọi nẻo đi về
Hồn dân tộc, mùa xuân hạnh phúc
Chào Bình Định vươn tầm cao mới
Để ngàn năm tiếp nối ngàn năm!
Tác giả Nguyễn Minh Quang
Hào khí Tây Sơn đất võ
Ai về miền Trung mời thăm Bình Định
Đất võ trời văn hưng thịnh muôn đời
Vang tiếng trống trận khát vọng vươn khơi
Huyền diệu Thái Sơn, tuyệt vời cốt cách.
Con người Bình Định trọng tài quý nghĩa
Chân thật, oai hùng tố chất trời ban
Linh hồn đất sét, trong võ có văn
Khí phách hiên ngang ươm mầm hậu duệ.
Uống nước sông Kôn mát dịu tâm thể
Ăn me Trường Trầu, bến cũ tình xưa
Ai về Bình Định, yêu mấy cho vừa
Đất võ níu chân, câu thơ quyến rũ!
Tác giả: Xóm Đồng
Bình Định yêu thương
Chiều rơi
Trên lối anh về
Sông Kôn mưa nắng
Dãi dề buông trôi.
Dừa Tam Quan
Ngát quê tôi
Sa Huỳnh muối mặn
Một đời gừng cay.
Đường về
An Thái nghiêng say
Lũy tre trước ngõ
Lối mây An Trường.
Biển Quy Nhơn
Nắng vấn vương
Hồn thơ Mặc Tử
Gửi thương một đời.
Xa quê
Xa cả khung trời
Đường về
Tìm lại
Bao lời yêu thương.
Tác giả Phạm Thanh Hà

Bâng khuâng Bình Định
Bình định nghe lòng bỗng trào dâng
Kỷ niệm một chiều bên Eo Gió
Nắng vàng bâng khuâng như hỏi nhỏ
Bao nhiêu năm rồi mới về thăm.
Em đã về đây với tháng năm
Vẫn mang trên vai dòng ký ức
Nắng sớm, mưa chiều em xuôi ngược
Sóng gió, vui buồn chẳng đổi thay.
Bình Định ơi năm tháng còn đây
Vẫn mênh mang thơ Hàn Mặc Tử
Dẫu bể đời cuồng điên giận dữ
Hòn Trứng, hầm Hô vẫn vững vàng.
Đẹp lắm Mộng Cầm, với Tam Quan
Rặng dừa xanh soi làng Tuy Phước
Mùa mưa đến cánh đồng ngập nước
Mình đợi xuồng qua bến sông Kôn.
Tuổi 30 phơi phới tâm hồn
Như xương rồng vững vàng trong cát
Bình Định chiều ngồi nghe biển hát
Em bâng khuâng theo gió trải lòng.
Tác giả: Ngô Anh Tuấn
Hôm nay đã đến, Bình Định ơi
Thôi không còn sốt ruột nữa em
Cái ta chờ, cái ta đợi ngày đêm
Tất phải đến và hôm nay đã đến.
Cờ giải phóng rợp dày trên cửa biển
Thành phố những dân ca đầy sự tích anh hùng
Sóng lại hồng màu áo giáp Quang Trung
Núi lại rực màu đuốc hoa tháng tám
Giặc như chuột cùng sào trong tán loạn
Ta tiến lên áo điểm nhuỵ hoa xoài
Khép vòng vây như lưới cá Phương Mai
Từ Gò Quánh cánh đàn dơi đổ gãy
Từ giữa đỉnh Cù Mông gà rộ gáy
Từ đầu voi An Tượng đá lên vân
Gành Ráng rền theo tiếng sấm loa vang.
Tiếng búa dứt dây neo, tiếng mìn tung trạm gác
Ta tiến lên với dòng Côn ào ạt
Cầu Đôi đây, bao lớp đã thay dầm
Vẫn nguyên liền nhịp thép đón quân sang
Không kín nữa đèo Son, hầm cố thủ
Cái bọc độc cả quân đoàn ôm giữ
Kho hậu cần cho tất cả Tây Nguyên
Bộ mặt huênh hoang lũ lũ cuồng điên
Đã ư ử run dài cơn sốt
Với bến cảng chỉ còn trên bóng nước
Bao cánh tay cần trục rũ ra hàng.
Cảm ơn, cảm ơn đoàn giải phóng quân
Mang theo cả hồn tôi về xóm động
Cho được thấy én xuân sà bãi lộng
Cù Lao Xanh rực rỡ dưới trời mai
Được tung reo khắp ngõ cụt phường dài
Rối rít câu chào, nghẹn ngào mắt gởi
Được nghe lại nhịp chèo hồ hởi
Ôi Gò Bồi, bãi sú vốn trung kiên
Đang đỏ au màu má chị giao liên.
Phải ai đó liền tay sàng sảy
Hạt gạo “tàu bầu” đồng xanh múp mẩy
Nắm cơm đầy dành gửi tới Quy Nhơn
Mà hôm nay nức cả mùi thơm
No chiến thắng, no thêm hò hẹn
Tất phải đến, cái nơi chờ đến.
Tác giả Yến Lan
Bài thơ quê hương
Quê tôi có một dòng sông
Có con đường nhỏ nối vòng nhân duyên
Có rượu Bầu Đá môi mềm
Cửa Đông Bình Định nối liền xưa nay!
Đường về Nhơn Hội mưa bay
Qua cầu Thị Nại đã say biển nồng
Rạng ngời thành phố Quy Nhơn
Người về tìm lại cội nguồn ngày xưa.
Bài thơ mảnh đất rừng dừa
Hiền như tiếng nẫu cho vừa lòng quê
Ai còn nhớ đến Bình Khê
Dấu chân của Bác xa nghe bồi hồi
Tiếng ru trên những vành môi
Từ Bình Đê đến khoảng trời Cù Mông!
Tác giả: Nguyễn Minh Quang
Nhớ quê Nam
Ôi miền Nam, miền Nam
Quê má, quê má yêu,
Quê xinh đẹp trăm chiều
Ôi miền Nam, miền Nam,
Ôi Bình Định, Quy Nhơn,
Đâu yêu mến cho hơn
Nơi ta lọt lòng mẹ?
Gió biển ở Quy Nhơn,
Khi ta còn đi học,
Tháp Chàm ở Bình Định
Khi ta còn chạy chơi
Ôi miền Nam, miền Nam,
Ôi mảnh đất khu Năm,
Đất với ta ăn nằm,
Cát sỏi vẫn nuôi ta,
Thuở nô lệ vẫn nuôi ta!
Ôi quê hương bà ngoại,
Chợ búa và bến đò,
Sông tuổi thơ quằn quại!
Hôm nay ta nói thật
Nhớ đứt ruột miền Nam
Từ hôm ấy về thăm,
Đã mười ba năm, có lẻ.
Quê má, quê má yêu
Ta mang theo sớm chiều,
Mang theo trong giọng nói
Pha Bắc, vẫn Nam nhiều
Mang trong những chữ, lời
Dùng mỗi khi nói, viết
Mang trong một nửa người
Miền Nam là máu huyết,
Nửa tâm hồn, tình cảm,
Nào biết dọc hay ngang?
Ôi bao giờ, bao giờ
Ta tắm vào da thịt
Con sông nhỏ Gò Bồi,
Quy Nhơn về ngụp biển,
Muối đọng ở vành tai!
Ôi bao giờ, bao giờ
Từ trước ngực, sau vai
Cũng ngập đầy quê má?
Ta hỏi với lưỡi cày
Có sâu và có sắc,
Ta hỏi cùng búa sắt,
Ta tự hỏi bút ta
Ôi miền Nam, miền Nam
Quê yêu dấu muôn năm,
Ôi mảnh đất hờn căm
Đang nảy thành hoa bão lửa!
Tác giả Xuân Diệu
Hoa keo ở Quy Nhơn
Những nhành keo đêm trăng Quy Nhơn
Nở hoa trắng nhỏ bíu cành luôn
Nhánh dài rũ xuống như tơ liễu
Gió biển đung đưa khe khẽ mơn.
Thuở nhỏ tôi thèm ăn trái keo
Mặc quần xà lỏn, vác kèo nèo
Đường cây trái chín, đi tìm chọc
Ngước mái đầu lên quả ngọt treo.
Ai biết tầm thường trái trẻ con
Mà hoa thơm đến rợn kinh hồn
Những đêm trăng biển soi mờ ảo
Là lúc hoa keo ngào ngạt hương…
Tôi bốn năm xa mới trở về
Đêm thu bàng bạc mối tình quê
Thoắt đưa trong gió canh khuya khoắt
Một làn hương hoa keo tràn trề.
Tác giả: Xuân Diệu
Về Quy Nhơn nhớ thi nhân
Men theo triền cát trắng
Tôi về với Quy Nhơn
Sắc trời xanh bốn mùa gió thổi
Đất nhiệm màu gieo hạt tình yêu.
Tôi nhớ về anh, Xuân Diệu
Đất Gò Bồi còn nguyên vẹn tình quê
Nhà thơ với mái tóc bồng lượn sóng
Để một ngày lặng lẽ, cô đơn.
Tôi ghé thăm Ghềnh Ráng
Đời thi nhân hay thiên sứ đọa đầy
Tình yêu còn đó với vầng trăng
Câu thơ Hàn buồn như lời than
Một thời qua đi, tình đời còn lại
Sóng biển vẫn bồi hồi
Từng ngày vỗ về miền đất.
Cốc rượu sẽ tràn đầy
Mùa hạ đến với chùm quả ngọt
Khi cuộc đời bộn bề sức sống
Bài thơ nào cho Quy Nhơn hôm nay.
Tác giả: Hà Minh Đức

Tâm sự với Quy Nhơn
Quy Nhơn, nhà cũ cạnh chùa Bà
Gió biển thường vô kể chuyện xa
Bãi biển phi lao chào sóng biển
Tàu vào hải cảng gặp tàu ra.
Những lúc hiu hiu thổi gió nồm
Hồn trong võng gió mát như ôm
Những chiều lưới kéo thuyền về nặng
Lành lạnh nghe rao “cá bánh đường”!
Ghềnh Ráng đèo Son với tháp Đôi
Cảnh xung quanh đẹp vạn Gò Bồi
Nơi sinh tôi đó chao ôi nhớ
Nằm một đêm đò, sáng tới nơi.
Bốn chục năm rồi vẫn biết ơn
Các thầy tôi học ở Quy Nhơn
Trường xưa tiếng trống dư vang mãi
Cái tuổi thanh niên mắt biếc rờn.
Nhưng cuộc đời xưa chụp xuống hồn
Đời dân mất nước ảm hoàng hôn
Những đêm giông bão, nghe trong ngục
Sóng đến từ khơi dầm dập dồn.
Tháng tám Quy Nhơn dậy thắm cờ
Mùa xuân dân tộc nảy chồi tơ
Chín năm kháng chiến quê ta vững
Cán bộ đi về đất tự do.
Trời đất về ta rộng đẹp hơn
Nhưng rồi Mỹ Ngụy đến Quy Nhơn
Uất căm phố nhựa quằn xe Mỹ
Thấy Ngụy đê hèn, đá cũng nôn.
Ba chục năm dư, được trở về
Quê mừng, mình lại đón mừng quê
Mỹ chuồn, Ngụy rã, đường khen biển
Ngập áo rằn ri, súng ngụy tề.
Trường cũ rung vang tiếng trống trường
Các em ta trẻ tựa vầng dương
Nước không mất nữa, trời xanh thế
Đất hết chia rồi, lộng bốn phương.
Ôi biển Quy Nhơn, biển đậm đà
Thuyền đi rẽ sóng, sóng viền hoa
Cảm ơn quê má muôn yêu dấu
Vẫn ấp yêu hoài tuổi nhỏ ta.
Tác giả: Xuân Diệu
Eo Gió Nhơn Lý – Quy Nhơn
Hoàng hôn chín đỏ Eo Gió buông
Lòng người lữ khách với bâng khuâng
Dang tay núi kéo bầu trời xuống
Biển rộng mênh mông bỗng nhỏ dần.
Dưới xa bãi đá nằm yên ả
Lặng lẽ nhìn từng dấu chân qua
Sóng hôn đá, gió hôn lên đá
Hôn cả gót hài lữ khách xa.
Tình xưa mãi vấn vương dòng nước
Ngọt yêu thương từ núi gửi ra
Giếng Tiên thấm đẫm làn da ấm
Nhơn Lý chiều nay gió với ta.
Tác giả: Huỳnh Xuân Sơn
Biển chiều Quy Nhơn
Chiều mùa đông về với biển Quy Nhơn
Nhìn con sóng dập dờn bên ghềnh đá
Biển nơi đây như quen mà như lạ
Hoàng hôn tím mờ nhuộm cả chiều đông.
Biển dạt dào nước xanh biếc mênh mông
Ngắm sóng xô nghe lòng rạo rực
Phải nơi đây Hàn sinh từng thổn thức
Rút tơ lòng trong lồng ngực làm thơ.
Anh bước đi trên bờ cát bơ vơ
Không có em anh thẫn thờ bên sóng
Biển ồn ào mà lòng anh xa vắng
Đếm dấu chân tình trên cát trắng buồn thiu.
Khi xa nhau mới thấy được một điều
Anh đã yêu em rất nhiều em ạ
Trong tim anh em luôn là tất cả
Là người tình là bà xã yêu thương
Khi bên nhau cũng cảm thấy bình thường
Lúc cách xa mới vấn vương nhung nhớ.
Tác giả: Nguyễn Đình Huân
Kỳ Co quê tôi
Biển xanh cá lội chín tầng
Mây hồng bay lượn, gió ngân điệu đàn
Đồi non cây lá đôi hàng
Kỳ Co hùng vĩ cát vàng đẹp xinh.
Mênh mông trời biển quê mình
Vấn vương lữ khách gửi tình ghé thăm
Yên bình hương biển gió trầm
Trong lành mát dịu, nhẹ rân hiu lòng.
Hạ về mặt biển tựa sông
Như hồ bán nguyệt, bềnh bồng cung trăng
Đêm rằm lấp lánh bóng Hằng
Cây đa dáng Cuội, lời rằng mộng mơ.
Đẹp sao eo biển nên thơ
Như nàng thiếu nữ, vàng mơ má hường
Ơi chàng lữ khách muôn phương
Về thăm em nhé đậm hương nồng nàn.
Ru anh trong giấc mơ màng
Lời ru của biển bạt ngàn yêu thương
Tình người tình biển vấn vương
Kỳ Cò thơ mộng, thiên đường quê tôi.
Tác giả Minh Chí Võ
Nhớ
Trưa hè kẽo kẹt võng đưa
Nắng soi đầu võng mỗi trưa hè về
Lời ru vọng cả miền quê
Tiếng ru êm ả, bay về miền xa.
Xa rồi Bình Định quê ta
Thèm nghe điệu lý thiết tha nghĩa tình
Xa quê càng nhớ quê mình
Nhớ ao rau muống, nhớ bình rượu quê.
Nhớ chiều rong ruổi trên đê
Thả con diều nhỏ, bay về trời xanh
Nhớ nồi bánh đúc, bánh canh
Nhớ con đê nhỏ, uốn quanh xóm làng.
Nhớ ai như thiếp nhớ chàng
Nhớ đêm trăng sáng, nhớ hàng cây me
Nhớ miền quê ngoại ngày hè
Đong đưa cánh võng, trưa hè ngoại ru.
Tác giả Nguyễn Rãi
Ai về Bình Định
Ai về Bình Định quê tôi
Trời văn đất võ muôn thời vang danh
Với bao dũng sĩ hùng anh
Hòa bình dựng nước, chiến tranh quên mình.
Ai về Bình Định nghĩa tình
Người dân xứ Nẫu chân thành mến thương
Bốn mươi năm một chặng đường
Chung tay xây dựng quê hương đẹp giàu.
Ai về Bình Định cùng nhau
Qua cầu Nhơn Hội, lên đồi Thi Nhân
Cảnh quan xinh đẹp muôn phần
Quy Nhơn thành phố vạn lần đổi thay.
Ai về Bình Định hôm nay
Ruộng đồng thẳng cánh cò bay bạt ngàn
Từ Cù Mông đến Tam Quan
Con đường xuyên Việt ngập tràn niềm vui.
Ai xa quê không bùi ngùi
Nhớ về Bình Định một thời đã qua.
Tác giả Lê Đức Lang
Bình yên quê mình
Quê mình nhớ lắm người ơi
Ngày xa xưa đó nay thời còn đâu
Những đêm trăng sáng bên cầu
Những chiều gió nhẹ nhớ câu hẹn hò.
Quê mình nhớ lắm tuổi thơ
Bao năm xa cách bây giờ còn chăng
Nhớ thời bè bạn tung tăng
Trò chơi cút bắt dưới trăng bóng mờ.
Quê mình chợp mắt đã mơ
Nghe trong tiếng hát ầu ơ mẹ hiền
Ru ta giấc ngủ thần tiên
Mơ về chốn ấy bình yên quê mình.
Tác giả Lê Đức Lang
Bình Định hôm nay
Ai về Bình Định xin mời
Trời văn đất võ một thời vang danh
Tây Sơn vùng đất hùng anh
Hòa bình dựng nước, chiến tranh quên mình.
Quy Nhơn thành phố nghĩa tình
Tháp Đôi là một công trình xa xưa
Mũi Vĩ Rồng chịu nắng mưa
Con đường Eo Gió xem chưa thỏa lòng.
Từ Tam Quan đến Cù Mông
Nông thôn đổi mới nghe lòng thêm vui
Ai xa quê không bùi ngùi
Nhớ về Bình Định một thời đã qua.
Tác giả Vũ Việt Hùng
Hội chợ Gò
Hỡi cô con gái bán trầu không,
Em bán tình duyên có mặn nồng
Lộc Bà ban tặng thời xuân thắm
Em bán đi rồi mua được không?
Trầu cau nét đẹp lễ tơ hồng
Chung tình cau với lá trầu không
Nhân sinh tự cổ nên duyên phận
Kết tóc se duyên phận má hồng.
Cau này hòa quyện với trầu không
Nên chữ keo sơn nghĩa vợ chồng
Cầu mong năm mới may mắn đến
Đẹp lòng bao kẻ đợi chờ mong.
Đầu năm đi dự hội chợ Gò
Em bán tình duyên anh mua cho
Nguyện ước cùng em nên duyên phận
Thỏa lòng mong đợi hội chợ Gò .
Tác giả Trần Nguyên Thụy
Gái trai quê tui
Con Trai Bình định thật là ngoan
Chịu khó làm ăn chẳng phải xoàng
Thương vợ ngày đêm thời phải gánh
Chăm con năm tháng mãi lo toan.
Đây trai đất võ lòng chung thủy
Xứ Nẫu nữ nhi dạ sắc son
Chẳng phải ba hoa nhiều chị nói
Đẹp trai, chịu khó lại đàng hoàng.
Tác giả Trần Trọng Triết
Bình Định mến yêu
Yêu Bình Định mến Quy nhơn
Miền đất văn võ Tây Sơn nghĩa tình
Hầm Hô thơ mộng đẹp xinh
Sông Kôn mát dịu cho mình tri âm.
Đống Đa lễ hội mùng năm
Cờ trống xung trận, xuất thần tượng voi
Quyền cước, hát bội, cờ người
Tuyệt môn võ thuật, lời mời thượng văn.
Đồi thi nhân lưu truyền rằng
Có chàng thi sĩ họ Hàn tài hoa
Câu thơ trăng gió ngọc ngà
Phải lòng mỹ nữ gần xa thắm tình.
Tác giả Xóm Đồng
Mưa Bình Định
Thiên nhiên hào phóng đến ngông cuồng
Mưa suốt mùa mưa chẳng chịu dừng
Khác thể phần em sao tằn tiện
Một đời mắt lệ chỉ rưng rưng.
Tác giả Yến Lan
Bình Định
Quê hương Bình Định thật tuyệt vời
Văn võ thi ca đủ cuộc chơi
Sông núi biển khơi người hiền hậu
Mảnh đất anh hùng tự ngàn xưa!
Tác giả Nguyễn Minh Quang
Bình Định đấy
Hôm nay có phải mùa thu đâu?
Chiếc lá che nghiêng má chín đào
Nắng ửng mơ tan, Bình Định đấy
Chòm mây du lãng biết về đầu.
Đất trời chia cách tự bao giờ?
Rạng sóng nôm na chẳng ghé bờ
Phất phơ buồm trắng ngoài cửa biển
Con thuyền không bến giữa chơi vơi.
Đêm nay ai giết ảnh hình xưa
Bóng nguyệt leo ngang, vàng tóc thưa
Mưa ướt tình tôi, em có biết
Ngọc trăng soi nước khẽ vui đùa.
Tác giả Hoa Du Kha
Bánh Hồng Bình Định
Miếng bánh deo dẻo, dai dai,
Rắc chút bột trắng mịn tay ai cầm
Sợi dừa sần sật trong ngần,
Chút ngọt vừa đủ thêm phần thanh tao.
Dù ai phiêu bạt nơi nào,
Món quà dân dã xuyến xao mắt nhìn
Tách trà thơm phút tâm tình,
Nhớ làm sao bánh hồng Bình Định ta.
Tác giả Bùi Thị Ngọc Điệp
Bình Định
Ngày nào đó về qua đồi cát bỏng
Nhặt trái sim chín mọng, mắt reo cười
Nghe hồi hộp tiếng tim hòa tiếng sóng
Cứ dâng trào trong gió lộng chiều khơi.
Ngày xuân lẻ ghé qua chơi Bình Định
Nước dừa thơm, cơm ngọt lịm nao lòng
Những cô gái múa quyền đêm võ hội
Sao đầy giời, giăng gửi ánh mi cong.
Tác giả Ngọc Thạch
Qua Eo Gió
Bóng ai ngậm ngải tìm trầm
Qua đèo Eo Gió nỗi trầm luân chao
Lên Đà Lạt ngắm hoa đào
Mặt trời hừng đỏ dụi vào mù sương.
Núi nằm hở ngực tỏa hương
Cơn mưa ngược dốc, mây vươn thác nguồn
Cây Dó thơm gái làng buôn
Thạch cầm gõ nhịp, suối cuồn cuộn ngân.
Tác giả Nguyễn Tấn On
Về coi con gái quê tôi
“Ai về Bình Định mà coi
Con gái xứ Nẫu cầm roi dạy chồng”
Nghe qua ai có ngán không
Quê tôi con gái dạy chồng bằng roi.
Không tin xin thử về chơi
Để xem con gái quê tôi dạy chồng
Xa xưa từ thuở cha ông
Quê tôi con gái dạy chồng khỏi chê.
Chị nào chồng hay lề mề
Đèo bòng “gái gú” thì về quê tôi
Cơ bản chỉ một khóa thôi
Về nhà chắc chắn cầm roi dợt chồng.
Tác giả Lê Đức Lang
Con gái Quy Nhơn
Ngày ấy, hoa cài trên ngực
Đẹp xinh áo trắng đến trường
Em đi tỏa màu nắng ấm
Biển xanh theo suốt con đường.
Ngày ấy, lòng như trang vở
Ngập ngừng trận gió nồm khuya
Đêm đêm có người trước ngõ
Đi qua, đi lại quê về!
Ngày ấy, tình như trăng tỏ
Đường vào khu sáu dài ghê
Em xõa tóc dài trong gió
Làn hương vương vấn nẻo quê.
Ngày ấy sao mà thương thế
Nụ hôn thơm thảo nụ hồng
Đêm xuân có người hát khẽ
Tặng đời lời biển mênh mông.
Ngày ấy bây giờ xa thẳm
Biển xanh còn vọng lời ru
Con gái Quy Nhơn dữ lắm
Yêu người, tình gửi thiên thu!
Tác giả Hồ Ngạc Ngữ
Không chỉ xuất hiện trong ca dao, tục ngữ, hình ảnh quê hương Bình Định còn được khắc họa sinh động qua nhiều thơ lục bát về Bình Định mộc mạc mà sâu lắng. Mỗi câu thơ về Bình Định đều gói ghém tình yêu đất võ, từ cảnh sắc thiên nhiên, làng nghề truyền thống đến con người nghĩa tình, thủy chung, tạo nên dấu ấn khó phai trong lòng người đọc.
Ca dao, tục ngữ về Bình Định ấn tượng
Bình Định – vùng đất võ trời văn – từ lâu đã đi vào lòng người bằng vẻ đẹp vừa mộc mạc, vừa hào sảng. Thiên nhiên nơi đây hoang sơ mà hùng vĩ, con người nghĩa tình, kiên cường và đậm chất quê. Trước những vẻ đẹp ấy, ông cha ta đã gửi gắm tình yêu, niềm tự hào và nỗi nhớ quê hương qua những câu ca dao, tục ngữ về Bình Định. Mỗi vần thơ không chỉ là lời ngợi ca cảnh sắc, con người, mà còn lưu giữ hồn cốt của một miền đất giàu truyền thống và bản sắc.
Tình quê, lời mời gọi về Bình Định
Anh về Bình Định thăm cha,
Phú Yên thăm mẹ, Khánh Hòa thăm em.
Anh về Bình Định thăm nhà,
Lại đây tôi gửi gói trà ô long.
Ai về Bình Định thăm bà
Ghé vô em gửi lạng trà ô long
Trà ô long nước trong vị ngọt
Tình đôi mình như đọt mía lau.
Con người Bình Định – nghĩa tình, võ nghệ, thủy chung
Ai về Bình định mà coi
Con gái Bình Ðịnh bỏ roi đi quyền.
Mẹ ơi đừng đánh con đau
Để con đánh trống hát tuồng mẹ nghe.
Thương nhau chung dạ chung tình
Cầu cha mẹ ưng thuận cho hai đứa mình lấy nhau.
Tình yêu – hôn nhân gắn với đất và nghề
Muốn ăn bánh ít lá gai
Lấy chồng Bình Định cho dài đường đi.
Muốn ăn bánh đúc chợ Ân
Lấy chồng An Thái cho gần đường đi.
Anh về Bình Định ba ngày
Gởi mua chiếc nón, lá dày không mua
Cưới nàng đôi nón Gò Găng
Xấp lãnh An Thái một khăn trầu nguồn.
Làng nghề – đặc sản – niềm tự hào xứ Nẫu
Bình Định nón Gò Găng
Bún song thằn An Thái
Lụa đậu tư Nhơn Ngãi
Xoài tượng chín Hưng Long
Dòng sông Côn thấm tình non nước
Dân làng nghề cất được rượu ngon
Giữ nghề từng lớp cháu con
Trải qua dâu bể vẫn còn nghề tinh
Cua huỳnh đế đỏ chẳng hề tanh
Bầu Đá tri âm nhấm chút lành.
Danh thắng – địa danh gắn với lịch sử
Bình Định có hòn Vọng Phu
Có đầm Thị Nại có Cù Lao Xanh
Quy Nhơn có tháp Chòi Mòi
Có đầm Thị Nại chạy dài biển Đông.
An Khê nổi tiếng Hòn Bình,
Ngày xưa Nguyễn Huệ ẩn binh chốn này.
Hầm Hô cữ nước còn đầy
Còn gương phấn dũng, còn ngày vinh quang.
Nỗi nhớ – xa quê – thủy chung son sắt
Anh về Bình Định chi lâu,
Chiều chiều em đứng vườn dâu ngó chừng
Hai hàng nước mắt rưng rưng,
Chàng xa, thiếp cách, giậm chân kêu trời!
Bao giờ rừng An Lão hết cây
Sông Lại Giang hết nước em đây mới hết tình.
Bình Định trong đời sống thường nhật
Ai về Vĩnh Thạnh quê em
Ăn nem chợ huyện, đêm xem hát tuồng.
Ai về Tuy Phước ăn nem
Ghé qua Hưng Thạnh mà xem tháp Chàm.
Đường lên An Lão cheo leo
Thương em anh mới băng đèo tới đây.
Hy vọng với danh sách Top 10+ bài thơ về Bình Định hay nhất bạn đã hiểu thêm về mảnh đất này. Để cập nhật thêm nhiều thông tin hấp dẫn khác, đừng quên theo dõi BinhDinhtoplist mỗi ngày nhé!
